Có những lúc ta thấy anh em kỹ thuật quenh nhào — khồng phải vì kỹ năng kém, mà vì bị kéo đi bởi quá nhiều thứ cám dỗ về tiền bạc, mà quên mất cái gốc của mình.
Ae kỹ thuật đi làm, nhiều người giỏi thật. Nhưng đôi khi ta thấy họ nhạt nhòa đi — không phải vì kém đi, mà vì năng lượng bị xé ra quá nhiều phía. Một phần lo cơm áo, một phần tính toán đủ thứ ngoài chuyên môn, rồi tiền bạc cứ lảng vảng ở đâu đó, kéo sự chú ý.
Tôi từng nhận ra một điều: khi ta để cám dỗ tiền bạc dẫn dắt, ta bắt đầu làm việc không phải vì nó tạo ra giá trị, mà vì nó "có vẻ" kiếm được. Dần dần, cái chất kỹ thuật — thứ từng là gốc rễ — bị phủ lớp bụi.
Tôi chọn tập trung năng lượng vào chỗ đó: vào thứ tạo ra giá trị thật. Không phải vì tiền không quan trọng — nó có thể quan trọng thật. Nhưng nếu để nó dẫn đầu, ta sẽ đi lạc khỏi cái mình giỏi nhất.
Nhớ bản thân là người kỹ thuật — câu đó nghe đơn giản, nhưng không dễ sống cùng mỗi ngày. Giữa bao thứ cám dỗ, giữ được cái gốc ấy là một cách để không bị nhạt nhòa.
Viết ra đây không phải để khuyên ai. Chỉ là lát cắt thật của một người đi làm, từng trải qua cảm giác ấy, và chọn hướng năng lượng về lại chỗ mình tạo ra giá trị.
Nếu bạn cũng từng thấy mình bị kéo đi bởi quá nhiều thứ ngoài chuyên môn — cứ theo dõi. Tôi sẽ kể tiếp, chậm thôi nhưng thật.